Tánh không
Bản chất rỗng không — các pháp không có tự tính độc lập, mà tồn tại qua duyên khởi. Trí tuệ cốt lõi của Đại Thừa.
Tánh không KHÔNG có nghĩa là 'hư vô' hay 'không có gì'. Nó có nghĩa là mọi pháp không có bản chất cố định, độc lập — mà luôn khởi hiện trong tương quan nhân duyên. Nagarjuna là triết gia chính phát triển học thuyết này trong Trung Quán Luận. Trực nhận Tánh không là Bồ-đề tâm tuyệt đối.
Cách gọi khác
Thuật ngữ liên quan
3 mục được nhắc trong định nghĩa này
Được nhắc trong
10 thuật ngữ khác có liên kết đến "Tánh không"