Bỏ qua đến nội dung chính
Kim Cương Thừa
Bắt đầu
Triết học

Vô Ngã

Một trong Tam Pháp Ấn — không có một bản ngã thường hằng, độc lập, đồng nhất trong các uẩn; cốt tủy của trí tuệ giải thoát.

Chuyển tự
Sanskrit (IAST)
anātman
Tạng
བདག་མེད
Wylie
bdag med
Hán-Việt
無我
English
non-self / no-self

Vô Ngã (Anātman) là một trong Tam Pháp Ấn (Tilakṣaṇa) cùng với Vô Thường và Khổ, và là điểm phân biệt căn bản giữa giáo lý Phật giáo với các truyền thống Bà-la-môn cùng thời. Đức Phật trong Kinh Vô Ngã Tướng (Anattalakkhaṇa Sutta, SN 22.59) – bài thuyết pháp thứ hai sau khi thành đạo – đã phân tích từng uẩn (sắc, thọ, tưởng, hành, thức) và chỉ ra rằng không uẩn nào có thể là "ngã" vì chúng đều vô thường, không hoàn toàn nằm dưới ý chí, và không mang lại an lạc thường hằng. Trong Đại Thừa, học thuyết Vô Ngã được mở rộng thành hai cấp độ: nhân vô ngã (pudgala-nairātmya – không có một cá nhân thường hằng) và pháp vô ngã (dharma-nairātmya – không có một pháp nào có tự tính độc lập). Long Thọ trong Trung Luận (MMK 18.4-5) viết: "Khi quán chiếu rằng không có ngã và không có ngã sở, các phiền não chấm dứt; khi các phiền não chấm dứt thì hành nghiệp chấm dứt; khi hành nghiệp chấm dứt thì giải thoát đạt được." Trong Kim Cương Thừa, sự thiền quán Vô Ngã không chỉ là phân tích triết học mà là cánh cửa trực tiếp dẫn đến sự nhận ra bản tánh của tâm – không có một "người quán" nào tách biệt khỏi "đối tượng được quán". Đây là nền tảng không thể bỏ qua trước khi thực hành các pháp môn cao cấp như Đại Ấn và Đại Viên Mãn.

Cách gọi khác

Anātman anatman Anattā Vô ngã

Được nhắc trong

1 thuật ngữ khác có liên kết đến "Vô Ngã"