Tánh Không
Học thuyết trung tâm của Đại Thừa: mọi hiện tượng đều thiếu vắng sự tồn tại cố hữu, độc lập. Không phải hư vô — mà là nền tảng của mọi khả năng.
Śūnyatā (stong pa nyid) là một trong những giáo lý thâm sâu nhất của Phật giáo. Theo truyền thống Trung Quán (Mādhyamaka) của Long Thọ (Nāgārjuna): mọi hiện tượng đều 'trống rỗng' (śūnya) về sự tồn tại cố hữu, độc lập — chúng chỉ tồn tại theo duyên khởi (pratītyasamutpāda). Tánh Không không phải là hư vô hay không có gì — mà là nền tảng của mọi biểu hiện. Vì trống rỗng về sự cố định, mọi sự đều có thể thay đổi, mọi giác ngộ đều có thể. Trong Kim Cương Thừa: Tánh Không và Quang Minh (rigpa) không hai — nhận ra tánh không của tâm chính là nhận ra rigpa. Kinh điển cốt lõi: Bát Nhã Ba La Mật (Prajñāpāramitā), Trung Quán Luận (Mūlamadhyamakakārikā).
Cách gọi khác
Thuật ngữ liên quan
5 mục được nhắc trong định nghĩa này