Từ
Tâm vô lượng thứ nhất — nguyện ước chân thành cho tất cả chúng sinh được an lạc và nhân duyên của an lạc.
Từ (Maitrī / Mettā) là tâm vô lượng thứ nhất trong Bốn Tâm Vô Lượng (catvāri brahmavihārāḥ / tshad med bzhi): Từ, Bi, Hỷ, Xả. Định nghĩa kinh điển trong Đạo Đăng Luận (Bodhipathapradīpa) của Atisha là: "Nguyện cho tất cả chúng sinh được an lạc và nhân duyên đem lại an lạc." Đức Phật trong Từ Kinh (Mettā Sutta, Sn 1.8) dạy: "Như mẹ hiền bảo vệ đứa con duy nhất bằng cả mạng sống, cũng vậy hãy phát khởi tâm từ vô lượng đối với tất cả chúng sinh; tâm từ tỏa khắp toàn thế giới – trên, dưới, ngang, không chướng ngại, không hận thù, không thù nghịch." Trong Đại Thừa và Kim Cương Thừa, Từ là một trong hai cánh của Bồ-đề tâm – cùng với Bi, nó là chất liệu căn bản của con đường Bồ-tát. Tsongkhapa trong Lam Rim Chen Mo trình bày hai phương pháp tu Tâm Từ: (1) phương pháp Bảy Nhân Quả (rgyu 'bras man ngag bdun) bắt nguồn từ Atisha qua dòng truyền thừa Kadam – nhận biết tất cả chúng sinh từng là mẹ, nhớ ơn, đền ơn, từ, bi, ý hướng đặc biệt, và Bồ-đề tâm; và (2) phương pháp Hoán Đổi Mình và Người (bdag gzhan brje ba) do Shantideva trình bày trong Nhập Bồ Tát Hạnh (Bodhicaryāvatāra), chương 8. Tâm Từ chân chính không phải là tình cảm ủy mị mà là nguyện ước rộng lớn, được củng cố bằng trí tuệ Tánh không – không có "người cho" và "kẻ nhận" thực có – mới trở thành Đại Từ (mahāmaitrī) của Bồ-tát.
Cách gọi khác
Thuật ngữ liên quan
5 mục được nhắc trong định nghĩa này