Shamatha
Thiền Chỉ — pháp tu ổn định tâm vào một đối tượng. Nền tảng cho mọi thiền định Phật giáo và là điều kiện tiên quyết cho Vipassana, Mahamudra và Dzogchen.
Shamatha là pháp tu phát triển định (samādhi) — tâm ổn định, không tán loạn, có thể tập trung vào đối tượng theo ý muốn. Có chín giai đoạn (sems gnas dgu) từ 'đặt tâm' đến 'an trụ đều đặn'. Hai chướng ngại chính: hôn trầm (bying ba) và tán loạn (rgod pa). Không đủ để giải thoát một mình — cần kết hợp với Vipassana (tuệ). Trong Kim Cương Thừa, Shamatha ổn định là điều kiện để nhận ra rigpa và thực hành Mahamudra.
Cách gọi khác
Thuật ngữ liên quan
4 mục được nhắc trong định nghĩa này