Phật tính
Bản chất giác ngộ sẵn có trong mọi chúng sinh có tâm thức. Không phải một thực thể cần tạo ra mà là tiềm năng giác ngộ luôn hiện diện, chỉ cần được nhận ra.
Phật tính (tathāgatagarbha — 'thai tạng Như Lai') là học thuyết Đại Thừa quan trọng nhất: mọi chúng sinh đều có khả năng đạt giác ngộ vì bản chất tâm vốn đã trong sáng (prabhāsvara citta). Khác với Ātman (ngã) của Ấn Độ giáo — Phật tính không phải là một 'bản ngã vĩnh cửu' mà là tiềm năng giác ngộ. Ba trường phái giải thích: (1) Gelug: Phật tính là tâm thanh tịnh có thể trở thành giác ngộ khi được tịnh hóa; (2) Nyingma/Kagyu: Phật tính là bản chất tâm hiện tại, nhận ra là rigpa; (3) Zhentong (Jonang): Phật tính là thực thể tuyệt đối vượt qua không tính. Trong thực hành: Phật tính là lý do tại sao tu tập có thể thành công.
Cách gọi khác
Thuật ngữ liên quan
4 mục được nhắc trong định nghĩa này