Bối cảnh
Thời kỳ Tiền truyền (snga dar, "truyền lần trước") là giai đoạn Phật giáo lần đầu được đưa vào Tây Tạng từ Ấn Độ và Trung Hoa, kéo dài từ giữa thế kỷ 7 đến giữa thế kỷ 9.
Mốc lịch sử chính
- ~617–650: Vua Songtsen Gampo — vị vua đầu tiên ủng hộ Phật giáo, cưới công chúa Văn Thành (Trung Hoa) và Bhrikuti (Nepal), đem tượng Jowo Sakyamuni vào Tây Tạng
- ~742–797: Vua Trisong Detsen — mời Liên Hoa Sinh, Śāntarakṣita, Vimalamitra từ Ấn Độ; xây tu viện Samye (~775)
- ~792–794: Cuộc tranh luận Samye giữa Kamalaśīla (Ấn Độ) và Hwashang Mahāyāna (Trung Hoa) — Ấn Độ thắng, định hướng cho Phật giáo Tạng theo dòng Đại Thừa Ấn Độ
- ~815–838: Vua Tri Ralpachen — đỉnh điểm bảo trợ Phật giáo, hệ thống dịch thuật được chuẩn hóa
- ~838–842: Vua Lang Darma diệt Phật — kết thúc thời Tiền truyền
Di sản
Mặc dù bị đàn áp dưới Lang Darma, các truyền thống Tiền truyền vẫn được giữ qua các hành giả ẩn cư và những kho tàng terma mà Liên Hoa Sinh đã giấu cho hậu thế. Đây chính là nền tảng của truyền thừa Ninh Mã sau này.
Tiếp theo → Hậu truyền (phyi dar)