Tin thư · Đầu sách thư khố
Bài viết mới nhất
1659 bài đã được kết tập, sắp xếp theo ngày xuất bản gần nhất. Trang 51 trên 70.
Sáu Cõi Luân Hồi: Mô Tả, Biểu Tượng và Ý Nghĩa Tâm Linh
Sáu cõi luân hồi không chỉ là vũ trụ học — đây là bản đồ tâm lý sâu sắc về sáu trạng thái tâm thức mà con người trải qua ngay trong cuộc sống này.
Sau Khi Nhận Quán Đảnh — Cam Kết và Bước Tiếp Theo Cụ Thể
Quán đảnh không phải là điểm đến mà là điểm khởi đầu của một cam kết sâu sắc. Bài viết hướng dẫn cụ thể những gì cần làm ngay sau lễ truyền pháp.
Sau Khi Quy Y — Làm Gì Tiếp Theo? Lộ Trình Cụ Thể Cho Phật Tử Mới
Quy y không phải là đích đến mà là bước đầu tiên trên con đường. Bài viết cung cấp lộ trình thực tế và rõ ràng cho người mới bước vào cửa Phật.
Sáu Yoga Của Naropa: Tổng Quan và Thực Hành Từng Yoga
Sáu Yoga của Naropa là đỉnh cao thực hành Kim Cương Thừa của truyền thừa Ca Diếp — con đường chuyển hóa thân tâm toàn triệt qua sáu pháp môn tương tục.
Sera — Tu viện tranh luận nổi tiếng nhất Gelug và sân kịch triết học Tây Tạng
Sera (Se ra) là một trong ba tu viện trụ cột của Gelug gần Lhasa — nổi tiếng nhất vì phong cách tranh luận (debate) mạnh mẽ nhất Tây Tạng. Mỗi chiều, hàng trăm tu sĩ tập hợp trong sân tranh luận — tạo nên cảnh tượng độc đáo không nơi nào có được.
Shamarpa Đệ Nhất Drakpa Sengge — Vị 'Mũ Đỏ' đầu tiên và sự ra đời của truyền thừa song hành trong Karma Kagyu
Trước khi có Đạt Lai Lạt Ma, Tây Tạng đã có hai dòng tái sinh được công nhận song song: Karmapa Mũ Đen và Shamarpa Mũ Đỏ. Bài viết khám phá cuộc đời Shamarpa Đệ Nhất Drakpa Sengge (1283–1349) — đệ tử thân cận của Karmapa III Rangjung Dorje, người đặt nền móng cho dòng Mũ Đỏ và mô hình 'truyền thừa song hành' độc đáo của Karma Kagyu.
Shamarpa Đệ Nhị Khachö Wangpo — Vị Mũ Đỏ kế thừa và đại sư của Karmapa Đệ Tứ
**Shamarpa Đệ Nhị Khachö Wangpo** (1350–1405) là *vị Mũ Đỏ kế thừa* sau Shamarpa Đệ Nhất Drakpa Sengge — và là *vị đệ tử thân cận của Karmapa Đệ Tứ Rolpe Dorje*. Bài viết khám phá cuộc đời, vai trò trong việc nhận diện Karmapa Đệ Ngũ Deshin Shekpa, các tác phẩm Đại Ấn (Mahāmudrā) cốt lõi, và bài học cho hành giả Việt về *sự tiếp nối truyền thừa qua thế hệ thứ hai* — giai đoạn khó khăn nhất khi mô hình tulku còn mới.
Shamarpa Đệ Nhị Khachö Wangpo — Vị 'Mũ Đỏ' tre thơ và người củng cố truyền thừa Shamar trong Karma Kagyu
Sinh năm 1350 — chỉ một năm sau khi Shamarpa I Drakpa Sengge viên tịch — Khachö Wangpo (1350–1405) là vị Shamarpa đầu tiên được nhận diện chính thức theo cơ chế tulku. Ngài đã củng cố truyền thừa Shamar non trẻ và đặt nền móng cho mô hình 'song song hai mũ' (Mũ Đen Karmapa, Mũ Đỏ Shamarpa) tồn tại đến ngày nay. Bài viết khám phá cuộc đời và di sản của vị Shamarpa II này.
Shamarpa Đệ Tam Chöpal Yeshe — Vị Mũ Đỏ thứ ba và sứ giả truyền thừa qua thời chuyển giao đầu thế kỷ 15
Shamarpa Đệ Tam Chöpal Yeshe (1406–1452) là một trong những vị Mũ Đỏ ít được biết đến nhất nhưng lại đảm nhận vai trò bản lề đặc biệt: vị tulku đầu tiên đảm trách phần lớn việc quản lý Karma Kagyu khi Karmapa V Deshin Shekpa du hành dài ngày sang Trung Hoa. Bài viết này dẫn người đọc Việt Nam đi qua bối cảnh đầu nhà Minh, vai trò của ngài trong việc nhận diện Karmapa VI, các giáo lý ngài đã trao truyền và bài học khiêm cung của một vị 'người ở lại' trong lịch sử Phật giáo Tibet.
Shamarpa Đệ Tứ Chokyi Drakpa Yeshe Pal Zangpo — Vị Mũ Đỏ thứ tư và sự đắc đạo trong thời hoàng kim Karma Kagyu
Shamarpa Đệ Tứ Chokyi Drakpa Yeshe Pal Zangpo (1453–1524) là vị Mũ Đỏ thứ tư của truyền thừa Karma Kagyu, sống và hoạt động trong thời hoàng kim của truyền thừa này dưới ảnh hưởng của Karmapa VII Chodrak Gyatso. Bài viết giới thiệu cuộc đời, sự nhận diện, vai trò song hành cùng Karmapa VII trong việc phát triển hệ thống tu viện Karma Kagyu, các tác phẩm để lại, và bài học cho hành giả Việt Nam về truyền thừa song trụ.
Shamatha — Hướng dẫn đầy đủ từng bước cho người mới
Chỉ (Shamatha) là nền tảng của mọi thiền định — từ Đại Thừa đến Kim Cương Thừa. Hướng dẫn từng bước về tư thế, đối tượng thiền, cách làm việc với vọng niệm và tiến trình phát triển.
Shambhala — Vương Quốc Huyền Thoại và Truyền Thống Tâm Linh
Shambhala (Sanskrit: *Śambhala*; Tạng ngữ: *bde 'byung*) là một trong những huyền thoại đẹp đẽ và sâu sắc nhất của Phật giáo Tây Tạng — vừa là vương quốc thánh địa ẩn khuất trong truyền thuyết, vừa là trạng thái tâm thức nội tâm đại diện cho sự giác ngộ xã hội. Từ Kalachakra Tantra đến phong trào Shambhala hiện đại, giáo lý này vẫn còn sống động và có ảnh hưởng.
Shambhala — Vương quốc thanh tịnh trong Kalachakra Tantra và ý nghĩa biểu tượng
Shambhala là một trong những biểu tượng quan trọng nhất của Mật Tông Kalachakra — vương quốc thanh tịnh nơi giáo lý Kalachakra được giữ gìn, các vị Kalkin trị vì, và từ đó sẽ phục hồi Phật pháp khi thế giới rơi vào hắc ám. Hiểu Shambhala đúng đắn là chìa khóa cho thực hành Kalachakra và tránh các hiểu lầm về 'tìm Shambhala địa lý'.
Shangpa Kagyu — Truyền thừa bí mật của Khyungpo Naljor và Bảy Điểm Kim Cương
Shangpa Kagyu là một trong những truyền thừa Mật Tông độc đáo nhất của Tây Tạng — không xuất phát từ Tilopa hay Marpa mà từ Khyungpo Naljor, người đã học trực tiếp từ Niguma và Sukhasiddhi, hai nữ đại thành tựu giả.
Shentong và Rangtong — Cuộc tranh luận triết học vĩ đại của Phật giáo Tây Tạng
Shentong (Tánh Không Ngoài) và Rangtong (Tánh Không Trong) là hai quan điểm triết học lớn trong Phật giáo Tây Tạng — cuộc tranh luận về bản chất của Tánh Không đã định hình toàn bộ tư tưởng và thực hành của các truyền thừa trong nhiều thế kỷ.
Shrisimha — Sơ tổ Dzogchen thứ ba và người truyền thừa vĩ đại
Shrisimha là đại sư Dzogchen người Trung Quốc (hoặc Trung Á), đệ tử của Mañjuśrīmitra và thầy của Padmasambhava, Vimalamitra, Jñānasūtra — người tạo ra nhánh truyền thừa đưa Đại Viên Mãn vào Tây Tạng.
Sogyal Rinpoche — Tác giả 'Tây Tạng Tử Thư Hiện Đại' và di sản phức tạp của Rigpa
Sogyal Rinpoche (1947–2019) là vị đạo sư Nyingma có ảnh hưởng lớn nhất đến phương Tây qua thập niên 1990–2010 nhờ cuốn 'The Tibetan Book of Living and Dying' — một trong những tác phẩm Phật giáo Tây Tạng bán chạy nhất mọi thời. Tuy nhiên cuối đời ông cũng để lại một di sản đầy tranh cãi.
Sonam Gyatso — Đệ Tam Đạt Lai Lạt Ma và nguồn gốc danh hiệu Dalai Lama
Sonam Gyatso (1543–1588) là vị đầu tiên thực sự được trao danh hiệu 'Dalai Lama' — danh hiệu mà sau này được áp dụng truy phong cho hai vị tiền bối. Năm 1578, tại cuộc gặp lịch sử với Altan Khan của Mông Cổ, ngài nhận danh xưng 'Dalai Lama' (Đại Hải Đạo Sư) và đồng thời đóng vai trò quan trọng trong việc đưa Phật giáo Tibet đến Mông Cổ. Bài viết giới thiệu cuộc đời, hành trình truyền giáo Mông Cổ, ý nghĩa của danh hiệu, và bài học cho hành giả Việt.
Sự Bảo Vệ Trong Mật Tông: Không Phải Ma Thuật, Mà Là Điều Gì?
Hộ pháp, mantra bảo vệ, dây đỏ cổ tay — Kim Cương Thừa giải thích cơ chế thực sự đằng sau các thực hành bảo vệ, tách biệt hoàn toàn với mê tín.
Mối Quan Hệ Đạo Sư — Đệ Tử Trong Kim Cương Thừa: Thiêng Liêng và Thực Tế
Quan hệ Đạo sư – Đệ tử là nền tảng không thể thiếu trong Kim Cương Thừa. Bài viết phân tích ba cấp độ, dấu hiệu nhận biết và những nguy cơ cần tránh.
Sự ra đời của Mật giáo Tây Tạng — Từ Ấn Độ đến Cao nguyên Tuyết
Mật giáo Tây Tạng không xuất hiện trong một đêm — đây là kết quả của quá trình hàng thế kỷ: Phật giáo du hành từ Ấn Độ, gặp gỡ Bön bản địa, vượt qua đàn áp, và cuối cùng trở thành một trong những truyền thống tâm linh phong phú nhất thế giới.
Sư Tử Tuyết — Biểu Tượng Thiêng Liêng của Tây Tạng và Giác Ngộ
Sư Tử Tuyết (*Gangs seng ge* — Gangs Sengge) là sinh vật huyền thoại nổi tiếng nhất trong văn hóa và tâm linh Tây Tạng — xuất hiện trên quốc huy Tây Tạng, trên ngai vàng Pháp của chư Phật, và trên cờ hiệu của mọi truyền thừa. Đây là biểu tượng hoàn hảo của niềm vui không căn cơ (*unconditional joy*) và tâm không sợ hãi.
Tánh Không — Śūnyatā và Trái Tim Của Giáo Lý Phật Đà
Tánh Không (Sanskrit: *Śūnyatā* — Không Tính) là giáo lý trung tâm và sâu sắc nhất của Phật giáo Đại Thừa — học thuyết cho rằng mọi hiện tượng đều thiếu vắng sự tồn tại cố hữu và độc lập. Hiểu Tánh Không không phải hiểu về hư vô — mà là nhận ra cách mà thực tại thực sự vận hành.
Pháp Sur (Cúng Sang) — nghi thức cúng khói thực phẩm cho chúng sinh sáu cõi và bardo trong Mật Tông Tây Tạng
Sur (gsur) là một pháp cúng dường khói thực phẩm độc đáo của Phật giáo Tây Tạng — đốt bột tsampa pha thuốc thiêng, cúng cho chúng sinh đói khổ, hương linh chưa siêu, chúng sinh trung ấm (bardo) và sáu cõi luân hồi. Bài viết phân tích nguồn gốc kinh điển, các loại Sur (Karsur trắng và Marsur đỏ), nghi thức chi tiết, công đức theo Patrul Rinpoche và Jamgön Kongtrul, ứng dụng cho hành giả Việt và phân biệt với cúng cô hồn dân gian.