Bỏ qua đến nội dung chính
Kim Cương Thừa
Bắt đầu
Còn lại 14 phút
!-- Zen Mode toggle — "Reading Retreat" button on article pages. -->
Cần nền tảng Rime

Phật Giáo và Chính Trị — Dấn Thân Xã Hội Hay Lánh Xa Thế Gian?

Phật Giáo có nên — và có thể — có tiếng nói trong đời sống chính trị và xã hội không? Từ Đức Đạt Lai Lạt Ma đến phong trào Phật Giáo Dấn Thân của Thích Nhất Hạnh, đến các nhà sư Myanmar tham gia biểu tình — Phật Giáo đã và đang có nhiều quan điểm rất khác nhau về quan hệ giữa giáo pháp và quyền lực chính trị. Bài viết này trình bày các quan điểm đó một cách trung thực.

Đọc: 14 phút
Bắt đầu đọc
100%

Năm 1963, Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu tại một ngã tư Sài Gòn để phản đối chính sách đàn áp Phật Giáo của chính quyền Ngô Đình Diệm. Hình ảnh đó đi vào lịch sử — và đặt ra câu hỏi mà Phật Giáo chưa bao giờ giải quyết xong: Giáo pháp có chỗ cho sự dấn thân chính trị không?

Câu trả lời phụ thuộc vào bạn hỏi ai và truyền thống nào.

Mục lục


1. Phật Giáo Truyền Thống và Chính Trị

Không Dính Lụy Thế Gian: Truyền thống Phật Giáo nguyên thủy nhấn mạnh sự tách rời khỏi các vấn đề thế gian — kể cả chính trị. Tăng đoàn (Sangha) được xem là vượt thoát khỏi phân chia chính trị. Đức Phật không bình luận về hệ thống chính trị của thời ngài.

Nhưng Luôn Có Tiếng Nói Đạo Đức: Dù vậy, Phật Giáo luôn có tiếng nói đạo đức về cách lãnh đạo. Rāja-dhamma (pháp của nhà vua) trong kinh điển Pāli liệt kê 10 đức tính của nhà cầm quyền chính đáng — từ bi, không tham nhũng, không bạo lực. Vua Asoka — người truyền bá Phật Giáo rộng rãi nhất trong lịch sử — được xem như mẫu mực của nhà cầm quyền theo tinh thần Phật Giáo.

Quan Hệ Phức Tạp Qua Lịch Sử: Khắp châu Á, Phật Giáo đã có quan hệ phức tạp với quyền lực chính trị — đôi khi hỗ trợ, đôi khi đối kháng, và thường là cả hai cùng lúc tùy truyền thừa và bối cảnh.


2. Phật Giáo Dấn Thân — Một Phong Trào Mới

Thiền Sư Thích Nhất Hạnh và Nguồn Gốc: Khái niệm “Phật Giáo Dấn Thân” (Engaged Buddhism) được Thiền Sư Thích Nhất Hạnh đặt tên và phát triển trong bối cảnh chiến tranh Việt Nam. Quan điểm cốt lõi: Phật Giáo không thể tách rời khỏi đau khổ thực tế của con người — từ bi phải được biểu hiện qua hành động xã hội, không chỉ qua thiền định trong tu viện.

Nguyên Tắc Cốt Lõi: Phật Giáo Dấn Thân nhấn mạnh: hành động xã hội phải xuất phát từ thực hành nội tâm (không phải từ tức giận hay ý thức hệ), phải không bạo lực, và phải nhằm vào gốc rễ của vấn đề (không chỉ triệu chứng). Đây là cách giáo lý Tương Tức (Interbeing) của Thích Nhất Hạnh biểu hiện trong thực tiễn.

Lan Rộng Toàn Cầu: Phong trào Phật Giáo Dấn Thân hiện diện khắp thế giới — từ các tổ chức bảo vệ môi trường, chống nghèo đói, đến vận động quyền tù nhân và hòa bình quốc tế.


3. Những Trường Hợp Phức Tạp

Tăng Đoàn Myanmar và Phong Trào Dân Chủ: Trong nhiều thập kỷ, tăng đoàn Phật Giáo Myanmar đã đóng vai trò quan trọng trong phong trào dân chủ — điển hình là Cuộc Cách Mạng Áo Cà Sa năm 2007. Đây là ví dụ về tăng đoàn dấn thân chính trị với tinh thần bất bạo động.

Nhưng Cũng Có Bóng Tối: Cũng từ Myanmar, một số tu sĩ Phật Giáo — điển hình là Wirathu — đã thúc đẩy bạo lực nhằm vào cộng đồng Hồi giáo Rohingya. Đây là lời nhắc nhở rằng “Phật Giáo” không tự động đảm bảo tính đạo đức của hành động chính trị. Phật Giáo, như mọi tôn giáo, có thể bị lợi dụng cho mục đích không tương thích với giáo lý gốc.

Đức Đạt Lai Lạt Ma và Vấn Đề Tây Tạng: Đức Đạt Lai Lạt Ma là người dấn thân chính trị một cách rõ ràng — vận động cho quyền tự trị của Tây Tạng trên trường quốc tế — nhưng luôn nhấn mạnh phương pháp bất bạo động và từ bi, kể cả với đối phương. Đây là mẫu mực về cách dấn thân chính trị theo tinh thần Phật Giáo.


4. Nguyên Tắc Phật Giáo Áp Dụng Vào Chính Trị

Từ Bi Phải Là Nền Tảng: Bất kỳ hành động chính trị nào xuất phát từ Phật Giáo phải có gốc rễ từ từ bi — không phải từ tức giận, ý thức hệ, hay tự ngã tập thể. Khi “hành động vì Phật Giáo” nhưng thực ra vì tự ái tập thể hay quyền lực nhóm, đó không phải Phật Giáo.

Bất Bạo Động Là Nguyên Tắc Không Thể Thỏa Hiệp: Ahiṃsā (bất hại) là nguyên tắc cốt lõi của Phật Giáo trong mọi bối cảnh — kể cả chính trị. Điều này không có nghĩa không có hành động — nhưng hành động phải không gây hại cho người khác.

Nhận Ra Tính Phức Tạp: Phật Giáo không có câu trả lời đơn giản cho các vấn đề chính trị phức tạp — thuế, chính sách, phân phối nguồn lực. Nhưng nó cung cấp khuôn khổ đạo đức: giảm thiểu hại, tối đa hóa lợi ích, không phân biệt đối xử, và tính đến tác động lâu dài.


5. Quan Điểm Kim Cương Thừa

Ít Dấn Thân Chính Trị Trực Tiếp Hơn: Kim Cương Thừa truyền thống ít nhấn mạnh dấn thân chính trị trực tiếp hơn so với Phật Giáo Dấn Thân phương Tây. Trọng tâm là chuyển hóa tâm thức cá nhân như nền tảng cho bất kỳ thay đổi xã hội nào.

Nhưng Không Phải Thụ Động: Nhiều bậc thầy Kim Cương Thừa — kể cả Đức Đạt Lai Lạt Ma — đã nói rõ về bất công, quyền con người, và môi trường. Tinh thần Bồ Tát — sống vì lợi ích tất cả chúng sinh — về nguyên tắc không thể bỏ qua đau khổ tập thể hay bất công có hệ thống.

Chánh Kiến Trước Hành Động: Đặc biệt trong Kim Cương Thừa, nhấn mạnh rằng hành động xã hội hiệu quả cần nền tảng của Chánh Kiến — hiểu rõ bản chất thực của vấn đề, không bị bóp méo bởi phiền não. Đây là lý do thiền định không phải “trốn tránh thế giới” mà là chuẩn bị cho hành động hiệu quả hơn.


Chú giải thuật ngữ

Ahiṃsā (Bất Hại): Nguyên tắc không gây hại cho bất kỳ chúng sinh nào — nền tảng đạo đức Phật Giáo và Jain; trong bối cảnh chính trị, tương đương với nguyên tắc bất bạo động.

Rāja-dhamma (Vương Đạo — Pháp Của Nhà Vua): Giáo lý Phật Giáo về đức tính và trách nhiệm của người lãnh đạo chính đáng; được mô tả trong nhiều kinh điển Pāli.

Engaged Buddhism (Phật Giáo Dấn Thân): Phong trào Phật Giáo hiện đại — gắn liền với Thiền Sư Thích Nhất Hạnh — nhấn mạnh ứng dụng giáo lý Phật Giáo vào giải quyết các vấn đề xã hội, chính trị, và môi trường.


Câu hỏi thường gặp

Phật Giáo có ủng hộ hệ thống chính trị nào cụ thể không? Không. Phật Giáo không gắn với bất kỳ hệ thống chính trị nào — không phải dân chủ, không phải quân chủ, không phải xã hội chủ nghĩa. Tiêu chí Phật Giáo cho hệ thống chính trị là đạo đức: có giảm thiểu khổ đau không, có tôn trọng phẩm giá con người không, có không bạo lực không.

Hành giả Phật Giáo có nên bầu cử và tham gia đời sống chính trị không? Đây là quyết định cá nhân — Phật Giáo không bắt buộc cũng không cấm đoán. Nếu tham gia, nguyên tắc Phật Giáo áp dụng: với Chánh Kiến, không bị chi phối bởi tham hay sân, và hướng đến lợi ích tập thể hơn lợi ích nhóm.


6. Lịch sử Phật Giáo và chính trị tại Tây Tạng

Hệ thống Pháp-Chính hợp nhất (chos srid zung ‘brel): Tây Tạng từ thế kỷ XIII đến 1959 đã vận hành theo nguyên lý “tôn giáo và chính trị hợp nhất” — trong đó các Lạt-ma cao cấp đóng vai trò vừa là lãnh đạo tâm linh vừa là người cai trị thế tục. Đây là mô hình độc đáo trong lịch sử thế giới.

Sayapaṇḍita và đế quốc Mông Cổ: Đại sư Sayapaṇḍita (Sa skya Paṇḍita, 1182–1251) của truyền thừa Tát Ca là một trong những bậc thầy đầu tiên thiết lập mối quan hệ Cố Vấn (yon mchod — patron-priest) với hoàng đế Mông Cổ. Cháu của ngài là Phakpa (‘Phags pa Blo gros rgyal mtshan, 1235–1280) trở thành Quốc sư của Hốt Tất Liệt (Kublai Khan) — tạo nên mô hình mà các đại sư Tây Tạng giữ với các vương triều láng giềng suốt nhiều thế kỷ.

Sự thành lập chính thể Đạt-lai Lạt-ma: Đức Đạt-lai Lạt-ma thứ 5 Ngawang Lobsang Gyatso (Ngag dbang blo bzang rgya mtsho, 1617–1682), với sự hỗ trợ của vua Mông Cổ Gushri Khan, đã thiết lập chính phủ Ganden Phodrang (dGa’ ldan pho brang) thống nhất Tây Tạng dưới quyền lãnh đạo của Đạt-lai Lạt-ma. Hệ thống này tồn tại đến 1959.

Cuộc lưu vong 1959: Khi quân đội Trung Quốc tiến vào Lhasa năm 1959, Đức Đạt-lai Lạt-ma thứ 14 lưu vong sang Ấn Độ, thiết lập chính phủ Tây Tạng tại Dharamsala. Năm 2011, Ngài tự nguyện từ bỏ vai trò chính trị, chuyển giao cho Sikyong (Thủ tướng dân cử) — một bước cải cách dân chủ chưa từng có trong lịch sử Phật giáo Tây Tạng.


7. Quan điểm các đạo sư đương đại

Đức Đạt-lai Lạt-ma thứ 14: Quan điểm của Ngài có thể tóm tắt qua ba nguyên tắc: (1) Phật giáo và chính trị không nên trộn lẫn ở cấp độ thể chế — vì điều này có thể làm tha hóa giáo pháp; (2) Cá nhân Phật tử có quyền và đôi khi có trách nhiệm tham gia chính trị; (3) Mọi hành động chính trị phải dựa trên bất bạo động (ahiṃsā). Trong tác phẩm Ethics for the New Millennium (1999), Ngài đề xuất “đạo đức thế tục” (secular ethics) — nền đạo đức phổ quát không phụ thuộc tôn giáo cụ thể.

Đức Karmapa thứ 17 Ogyen Trinley Dorje: Ngài đặc biệt nhấn mạnh trách nhiệm môi trường — coi bảo vệ khí hậu là biểu hiện của Bồ Đề Tâm trong thời đại hiện nay. Khariak Project (Dự án Đạo đức Sinh thái Khoryug) do Ngài lập ra đào tạo các tu sĩ trẻ về môi trường học.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh (1926–2022): Đề xướng “Phật Giáo Dấn Thân” trong bối cảnh chiến tranh Việt Nam. Trong tác phẩm Love in Action (1993), Ngài viết: “Khi bom rơi trên người, chúng ta không thể vào thiền đường an toàn của riêng mình. Thiền là tỉnh thức về những gì đang xảy ra — không chỉ trong cơ thể và cảm xúc mà còn trong xã hội.”

Đức Sakya Trizin và truyền thừa Tát Ca: Giữ quan điểm truyền thống hơn — không tham gia chính trị trực tiếp, tập trung vào giáo dục và bảo tồn giáo pháp. Tuy nhiên Ngài vẫn lên tiếng về quyền tự do tôn giáo và phẩm giá con người.

Bhikkhu Bodhi (Theravāda): Mặc dù không thuộc Kim Cương Thừa, các trước tác của Ngài (Buddhism and Politics, Engaged Buddhism) đã ảnh hưởng đến tư tưởng Phật giáo đương đại — đặc biệt là quan điểm về bất bình đẳng kinh tế và biến đổi khí hậu như những vấn đề đạo đức Phật giáo.


8. Áp dụng trong bối cảnh Việt Nam

Truyền thống lịch sử: Phật giáo Việt Nam có một lịch sử lâu dài về tương tác với chính trị. Thiền sư Vạn Hạnh (?–1018) là cố vấn của vua Lý Thái Tổ. Thiền sư Khuông Việt (933–1011) phục vụ triều Lê. Trần Nhân Tông (1258–1308) — vị vua kiêm Tổ sư Trúc Lâm — là ví dụ về sự hợp nhất tu tập tâm linh và lãnh đạo chính trị.

Phong trào Phật giáo 1963: Cuộc đấu tranh phản đối chính sách kỳ thị Phật giáo của chính quyền Ngô Đình Diệm — đỉnh điểm là vụ tự thiêu của Hòa thượng Thích Quảng Đức — đã trở thành biểu tượng toàn cầu về sự dấn thân bất bạo động.

Hiện trạng: Phật giáo Việt Nam hiện nay đối mặt với câu hỏi cân bằng giữa các chức năng tâm linh, giáo dục, từ thiện xã hội, và mối quan hệ với chính quyền. Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN) đóng vai trò chính thức; các nhóm Phật tử khác hoạt động trong các khung khác nhau.

Cơ hội cho Kim Cương Thừa: Vì là truyền thống tương đối mới tại Việt Nam, Kim Cương Thừa có cơ hội học hỏi từ kinh nghiệm của Phật giáo Tây Tạng và Phật Giáo Dấn Thân — đồng thời tìm cách phục vụ chân thật cho xã hội Việt Nam mà không trở thành công cụ chính trị.


9. Năm trường hợp Việt Nam ngắn

Trường hợp 1 — Bảo vệ môi trường: Một nhóm Phật tử trẻ tại Đà Nẵng kết hợp thực hành Bồ Đề Tâm với các hoạt động dọn rác bãi biển hàng tháng. Họ xem đây là “Phật Giáo Dấn Thân quy mô nhỏ” — không cần phong trào lớn, chỉ cần hành động cụ thể.

Trường hợp 2 — Hỗ trợ người vô gia cư: Một cộng đồng Phật tử Tịnh Độ tại TP. Hồ Chí Minh tổ chức bữa ăn miễn phí cho người vô gia cư mỗi tuần. Họ không nói về “chính trị” nhưng đây là phản ứng đạo đức trước bất bình đẳng kinh tế.

Trường hợp 3 — Giảng dạy chánh niệm trong trường học: Một giáo viên Phật tử tại Hà Nội đưa các bài tập chánh niệm đơn giản vào giờ học. Cô không truyền giáo Phật giáo nhưng chia sẻ kỹ thuật giúp học sinh giảm căng thẳng. Đây là Phật giáo trong “hình thức thế tục.”

Trường hợp 4 — Hỗ trợ bệnh nhân tâm thần: Một bác sĩ tâm thần Phật tử tại Huế kết hợp liệu pháp tâm lý với hướng dẫn thiền cơ bản cho bệnh nhân. Bà không “truyền đạo” mà cung cấp công cụ chuyển hóa khổ đau — đúng tinh thần Tứ Diệu Đế.

Trường hợp 5 — Đối thoại liên tôn: Một nhóm Phật tử, Công giáo và Cao Đài tại Cần Thơ tổ chức buổi đối thoại hàng quý về các vấn đề xã hội chung. Đây là biểu hiện của tinh thần Rime (Không Phái) áp dụng vào cảnh quan tôn giáo Việt Nam đa dạng.


10. So sánh với các truyền thống khác

Phật Giáo Theravāda và chính trị: Tại các quốc gia Theravāda như Thái Lan, Sri Lanka, Myanmar, mối quan hệ giữa tăng đoàn và nhà nước thường rất chặt chẽ. Vua Thái thường được xem là người bảo trợ chính của Phật giáo (Buddha Sāsana). Tuy nhiên, điều này cũng dẫn đến các vấn đề như chủ nghĩa dân tộc Phật giáo cực đoan ở Sri Lanka (chiến tranh Tamil) và Myanmar (khủng hoảng Rohingya). Bài học cảnh báo cho Kim Cương Thừa là nguy cơ tôn giáo hóa chính trị có thể đi ngược lại tinh thần Phật giáo gốc.

Tịnh Độ Tông: Truyền thống Tịnh Độ Tông tại Trung Hoa, Nhật Bản và Việt Nam thường ít dấn thân chính trị hơn — tập trung vào niệm Phật và tái sinh Tịnh Độ. Tuy nhiên, các nhóm Tịnh Độ hiện đại (như Pure Land Buddhism của Đại sư Tịnh Không) cũng tham gia các hoạt động từ thiện xã hội rộng rãi.

Thiền Tông (Zen): Truyền thống Thiền Tông tại Nhật Bản từng có quan hệ phức tạp với chủ nghĩa quân phiệt thời Chiến tranh Thế giới II — một số bậc thầy Zen ủng hộ chính phủ Đế quốc. Sau chiến tranh, các tổ chức Zen đã công khai xin lỗi. Đây là bài học về việc Phật giáo có thể bị lợi dụng cho mục đích chính trị xấu nếu thiếu cảnh giác đạo đức.

Phật Giáo Dấn Thân tại phương Tây: Sangha Buddhists for Racial Justice tại Mỹ, Buddhist Action Coalition tại Anh, và nhiều tổ chức khác đại diện cho cách tiếp cận hậu hiện đại — Phật giáo gắn với phong trào công bằng xã hội, môi trường, và đa dạng tính dục.


11. FAQ mở rộng

Tăng sĩ có nên bầu cử không? Tùy truyền thống. Trong Theravāda truyền thống, tăng sĩ không bầu cử để giữ sự trung lập. Trong nhiều quốc gia Đại Thừa và Kim Cương Thừa, tăng sĩ vẫn bầu cử như công dân bình thường. Đức Đạt-lai Lạt-ma từng nói: “Tôi là một công dân — tôi có quyền và trách nhiệm như mọi công dân khác.”

Phật giáo có ủng hộ chủ nghĩa tư bản hay xã hội chủ nghĩa? Cả hai và không cả hai. Phật giáo không ủng hộ ý thức hệ nào — mà đánh giá hệ thống kinh tế-chính trị dựa trên: có giảm khổ đau không, có công bằng không, có bền vững không, có tôn trọng phẩm giá con người không. Bất kỳ hệ thống nào đáp ứng được các tiêu chí này đều được chấp nhận trong nguyên tắc.

Tôi nên làm gì khi thấy chính trị gia/lãnh đạo phát biểu trái với giáo lý Phật giáo? Ba nguyên tắc: (1) Phân biệt giữa quan sát đạo đức và công kích cá nhân; (2) Phát biểu nếu cần, nhưng từ tâm từ bi, không phải từ sân hận; (3) Tập trung vào hành động cụ thể của bản thân hơn là chỉ trích.

Đức Đạt-lai Lạt-ma có phải “ví dụ duy nhất” về dấn thân chính trị đúng cách? Không — chỉ là một ví dụ. Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Aung San Suu Kyi (trước cuộc khủng hoảng Rohingya), Sulak Sivaraksa (Thái Lan), Joanna Macy (Mỹ) đều là những ví dụ khác về Phật tử dấn thân chính trị/xã hội. Mỗi vị có cách tiếp cận riêng phù hợp với bối cảnh.


12. Trích nguồn bổ sung

  • Queen, Christopher S. & King, Sallie B. (eds.) (1996). Engaged Buddhism: Buddhist Liberation Movements in Asia. SUNY Press.
  • Dalai Lama, H.H. (1999). Ethics for the New Millennium. Riverhead Books.
  • Thich Nhat Hanh (1987). Being Peace. Parallax Press.
  • Sivaraksa, Sulak (2005). Conflict, Culture, Change: Engaged Buddhism in a Globalizing World. Wisdom Publications.
  • Loy, David R. (2003). The Great Awakening: A Buddhist Social Theory. Wisdom Publications.

Lưu ý: Bài viết này trình bày các quan điểm khác nhau một cách trung thực. Quan điểm cuối cùng về sự tham gia chính trị của mỗi cá nhân thuộc về sự tự quyết định dựa trên Chánh Kiến. Cần Đạo sư hoặc Ban biên tập thẩm định lại các chi tiết lịch sử.


Kết luận và Hồi hướng

Quan hệ giữa Phật Giáo và chính trị không có câu trả lời đơn giản — và điều đó chính là Phật Giáo: không cung cấp giải pháp sẵn có cho mọi vấn đề mà cung cấp nguyên tắc và phương pháp để tiếp cận mỗi vấn đề với sự sáng suốt, từ bi, và không bạo lực. Dấn thân hay lánh xa thế gian — câu hỏi không phải là cái nào đúng mà là làm thế nào để hành động (hay không hành động) phản ánh trí tuệ và từ bi thực sự.

Nguyện những người nắm quyền lực thực hành từ bi và trí tuệ, và nguyện những người bị ảnh hưởng bởi bất công tìm được sức mạnh và hỗ trợ — và nguyện giáo pháp tiếp tục là ánh sáng soi đường cho cả cá nhân và xã hội. 🙏 OM ĀḤ HŪṂ

🪶
Quán chiếu cá nhân
Hãy dừng lại và tự hỏi

Ghi chú chỉ được lưu trên thiết bị của bạn (localStorage). Không gửi lên server.

Nguồn tham khảo

  • Engaged Buddhism in the West — Christopher Queen (ed.) (2000)
  • Interbeing — Thich Nhat Hanh (1987)
#chính trị #phật giáo dấn thân #xã hội #đạo đức #thích nhất hạnh
Chia sẻ: Zalo Facebook
Nguyện đem công đức của bài viết này,
hồi hướng cho tất cả chúng sinh hữu duyên với Chánh pháp Kim Cương Thừa.
🙏 Sarva Maṅgalaṃ

Đọc tiếp

Bài viết liên quan

Mới
Cần nền tảng Văn Hóa 8 phút

Phật Giáo Dấn Thân — Khi Tu Tập Gặp Xã Hội

Phật Giáo Dấn Thân (*Engaged Buddhism*) — thuật ngữ do Thích Nhất Hạnh đặt ra trong thập niên 1960 — là phong trào ứng dụng giáo lý Phật Giáo vào các vấn đề xã hội: bất công, chiến tranh, nghèo đói, phân biệt đối xử, và khủng hoảng môi trường. Đây không phải là Phật Giáo chính trị hóa mà là nhận ra rằng từ bi không thể dừng lại ở tọa cụ khi thế giới đang đau khổ.

Nhập môn Văn Hóa 6 phút

Phật Giáo và Hòa Bình Xã Hội — Từ Nội Tâm Đến Thế Giới

Hòa bình trong Phật Giáo không phải là vắng mặt của xung đột mà là sự hiện diện của trí tuệ và từ bi. Phật Giáo không thụ động trước bạo lực xã hội — qua phong trào Phật Giáo Dấn Thân, các bậc thầy như Thích Nhất Hạnh và Đức Đạt Lai Lạt Ma đã chứng minh rằng thực hành tâm linh và hoạt động hòa bình không mâu thuẫn mà là một.

Nhập môn Văn Hóa 7 phút

Thích Nhất Hạnh — Thiền Sư Việt Nam và Phật Giáo Dấn Thân

Thích Nhất Hạnh (1926–2022) là một trong những bậc thầy Phật giáo có ảnh hưởng nhất thế giới thế kỷ 20 — thiền sư, nhà thơ, nhà hoạt động hòa bình, và người tạo ra khái niệm 'Phật Giáo Dấn Thân' (*Engaged Buddhism*). Từ làng quê Huế đến lưu vong tại Pháp, từ làng Hồng (*Plum Village*) đến hàng chục đất nước, giáo lý của ngài về chánh niệm (*mindfulness*), tương tức (*interbeing*), và hòa bình đã chạm đến hàng triệu người không phân biệt tín ngưỡng. Ngài là người Việt Nam đầu tiên được đề cử Giải Nobel Hòa Bình.