Từ khóa
#tánh giác
4 bài viết liên quan đến chủ đề này.
Rigpa và Sems — Tánh Giác Nguyên Sơ và Tâm Thức Thường Nhật: Phân Biệt Căn Bản Của Dzogchen
Sự phân biệt giữa Rigpa (rig pa — tánh giác nguyên sơ) và Sems (sems — tâm thức bình thường) là trung tâm của giáo lý Đại Viên Mãn (Dzogchen). Toàn bộ con đường Dzogchen có thể được tóm gọn là: nhận ra Rigpa, và ổn định trong sự nhận ra đó. Bài viết giải thích hai khái niệm này, tại sao chúng không phải hai thực thể riêng biệt, và ý nghĩa của chúng với thực hành.
Rigpa — Tánh Giác Nguyên Sơ và Trái Tim của Dzogchen
Rigpa (Tạng ngữ: *rig pa* — Tánh Giác, Nhận Biết Thuần Khiết; Sanskrit: *vidyā* — Minh, Tri Thức Nguyên Sơ) là khái niệm trung tâm nhất của Dzogchen (Đại Viên Mãn) và là một trong những khái niệm quan trọng nhất trong Kim Cương Thừa. Rigpa là trạng thái nhận biết nguyên sơ — không phải ý thức thông thường được lọc qua khái niệm và nhị nguyên, mà là tánh giác thuần khiết vốn sẵn có từ vô thủy. Nhận ra Rigpa — không phải tạo ra nó — là mục tiêu trung tâm của thực hành Dzogchen.
Dzogchen — Đại Viên Mãn và Giáo Lý Tối Thượng Của Ninh Mã
Dzogchen (Tạng ngữ: *rDzogs pa chen po* — Đại Viên Mãn; Sanskrit: *Mahāsandhi*) là đỉnh cao của toàn bộ hệ thống giáo lý Kim Cương Thừa trong truyền thừa Ninh Mã — một giáo lý chỉ thẳng vào tánh giác nguyên sơ (*rigpa*) vốn đã hoàn toàn thanh tịnh và giải thoát từ vô thủy. Không thực hành, không thiền định, không nỗ lực — chỉ nhận ra điều đã sẵn có.
Rigpa — Tánh Giác Căn Bản Trong Dzogchen
Rigpa (rig pa — Tánh Giác) là khái niệm trung tâm và không thể thiếu trong Đại Viên Mãn (Dzogchen) — nhận thức thuần túy tự nhận biết, vốn đã hiện diện từ vô thủy, không bị ô nhiễm và không thể bị mất. Khác với mọi trạng thái thiền định thông thường, Rigpa là nền tảng tự nhiên của tâm thức — không phải điều cần tạo ra mà là điều cần nhận ra. Bài viết giải thích Rigpa là gì, khác với Sem (tâm thông thường) như thế nào, và con đường nhận ra.