Từ khóa
#lịch sử phật giáo tây tạng
3 bài viết liên quan đến chủ đề này.
Gampopa — Người Tổng Hợp Đại Ấn và Xây Dựng Hệ Thống Ca Diếp
Gampopa Sönam Rinchen (Tạng ngữ: *sGam po pa bSod nams rin chen*, 1079–1153) — còn gọi là Dakpo Lhaje (*Dwags po lha rje* — Đạo Sư Từ Dakpo) — là nhân vật có lẽ quan trọng nhất trong việc hệ thống hóa và truyền bá truyền thừa Ca Diếp (*Kagyu*). Đệ tử trực tiếp của Milarepa, Gampopa đã kết hợp hệ thống Kadam của Atisha với giáo pháp Đại Ấn (*Mahāmudrā*) và Sáu Yoga Naropa, tạo ra con đường hoàn chỉnh mà tất cả các nhánh Ca Diếp đều thừa hưởng.
Karma Pakshi — Karmapa Đệ Nhị: vị Lama đầu tiên truyền Mật Tông Tây Tạng đến triều đình Mông Cổ và bài học về uy quyền tâm linh
Karma Pakshi (1204-1283) — Karmapa thứ hai và là vị tulku thực sự đầu tiên trong lịch sử Phật giáo. Cuộc đời ngài là cuộc gặp gỡ giữa truyền thống Yogi Tây Tạng và đế chế Mông Cổ rộng lớn dưới Möngke Khan và Kublai Khan. Bài viết phân tích tiểu sử, các phép màu lịch sử, mối quan hệ với truyền thừa Karma Kagyu, và bài học cho hành giả đương đại về sự phục vụ Pháp giữa các thế lực chính trị lớn.
Tu viện Samye — Tu viện đầu tiên Tây Tạng và sự khởi đầu của Phật giáo Mật Tông
Samye (bSam yas) là tu viện Phật giáo đầu tiên được xây dựng ở Tây Tạng, hoàn thành khoảng năm 779 CE dưới sự hợp tác của ba vị: vua Trisong Detsen, đại học giả Shantarakshita, và đại sư Mật Tông Padmasambhava. Bài viết phân tích bối cảnh lịch sử, ý nghĩa kiến trúc mandala của Samye, các sự kiện quan trọng diễn ra tại đây, và vai trò không thể thay thế của Samye trong việc thiết lập Phật giáo Tibet.