Triết học
Tánh không
Còn gọi: Tánh Không, tánh không, Śūnyatā, sunyata, Tính không
Bản chất rỗng không — các pháp không có tự tính độc lập, mà tồn tại qua duyên khởi. Trí tuệ cốt lõi của Đại Thừa.
ⓘ Content Passport
- Cấp độ:
- 🟢 Người mới có thể đọc
- Loại trang:
- Từ điển thuật ngữ
- Điều kiện:
- Đọc tự do — không yêu cầu điều kiện
- Hiệu đính:
- Hội đồng Cố vấn KimCuongThua.vn
- Cập nhật:
- 19/05/2026
Nguồn gốc & Dạng ngôn ngữ
- Sanskrit
- śūnyatā
- Tạng ngữ
- སྟོང་པ་ཉིད
- Wylie
- stong pa nyid
- Hán Việt
- 空性
- Tiếng Anh
- emptiness
Định nghĩa đầy đủ
Tánh không KHÔNG có nghĩa là 'hư vô' hay 'không có gì'. Nó có nghĩa là mọi pháp không có bản chất cố định, độc lập — mà luôn khởi hiện trong tương quan nhân duyên. Nagarjuna là triết gia chính phát triển học thuyết này trong Trung Quán Luận. Trực nhận Tánh không là Bồ-đề tâm tuyệt đối.
Bài viết liên quan
Xem bài viết về "Tánh không" →Thuật ngữ liên quan
- Bồ-đề tâm
Tâm nguyện thành Phật để cứu độ tất cả chúng sinh — trái tim của Đại Thừa và nền…
- Trung Quán
Trường phái triết học Đại Thừa do Long Thọ sáng lập — trình bày Tánh không thông…
- Duyên khởi
Nguyên lý cơ bản Phật giáo: mọi pháp khởi hiện do nhân duyên, không có gì tồn tạ…